Học tiếng Anh với người đi làm sao cho hiệu quả?

04:56 |
Tuyển sinh 24g, 02-04-2014: Người đi làm luôn có nhu cầu cao trong việc học tiếng Anh, và có lẽ cũng là những người luôn thấy khó khăn trong việc đó: có nhu cầu, sẵn sàng học nhưng lại thiếu hiệu quả. Để hiệu quả thì người đi làm cần có phương pháp và chương trình học dành riêng cho mình.

Có lẽ mọi người đều tiếp xúc và học tiếng Anh từ thời học sinh, sinh viên. Quá trình học đó thường không hiệu quả và đó chính là nguyên nhân dẫn tới khả năng tiếng Anh hiện tại không đáp ứng được nhu cầu công việc, và là lí do mà người đi làm giờ phải đi học tiếng Anh. Nhưng nếu vẫn tiếp tục học cách cũ thì cái vòng sai đó vẫn lặp lại và kết quả sẽ dễ dự đoán: vẫn thất bại như cũ.
Học tiếng Anh với người đi làm sao cho hiệu quả?
Muốn có kết quả mới thì cần có phương pháp học, chương trình học mới. Người đi làm với những đặc điểm về nhu cầu học (ứng dụng tiếng anh vào công việc thực tế), độ tuổi và tâm lý học (không còn dễ tiếp thu như học sinh sinh viên) cần và xứng đáng có một chương trình Tiếng Anh Cho Người Đi Làm dành riêng cho mình. Một chương trình Tiếng Anh Cho Người Đi Làm hiệu quả cần phải đáp ứng được các yếu tố cốt lõi:
- Nội dung học mang tính thực tế và ứng dụng cao, tốt nhất là học thông qua các tình huống làm việc thực tế hàng ngày. Như vậy thì tính hứng thú trong quá trình học được kích thích, và tính ứng dụng được nâng và thêm nữa là sẽ rút ngắn được quá trình học vì chỉ học những gì thực sự cần thiết mang tính ứng dụng, chứ không học chung chung nhiều thứ không dùng. Nhà xuất bản Cambridge có dòng tiếng anh Professional English với tiêu biểu là giáo trình Business Goals đáp ứng rất tốt định hướng này.
- Lớp học chỉ nên bao gồm người đi làm, không học lẫn với học sinh viên. Học sinh sinh viên có độ tuổi và phản xạ học khác với người đi làm, và nói một cách thẳng thắn là nhanh hơn. Người đi làm học lẫn với học sinh sinh viên thường sẽ thấy không thoải mái và khó hoà nhập. Lớp học chỉ có người đi làm sẽ tạo môi trường đồng nhất về nhu cầu, độ tuổi và tâm lý, phản xạ học và khả năng tiếp thu giúp tạo không khí cởi mở, người đi làm dễ giao tiếp và tiến bộ hơn.
- Giáo viên cũng cần có sự khác biệt, khi không chỉ có kiến thức về Tiếng Anh thuần tuý mà quan trọng là phải có kinh nghiệm thực tế sử dụng Tiếng Anh trong công việc để thực sự hiểu học viên cần gì, và chia sẻ giảng dạy ra sao. Đôi khi những tiếng Anh mang kiểu cách phức tạp, lý thuyết lại không được dùng phổ biến trong thực tế công việc.
Đấy là một hướng tiếp cận khác biệt và mang lại hiệu quả cho người đi làm muốn học Tiếng Anh. Phần còn lại phụ thuộc vào quyết tâm của học viên. Học Tiếng Anh không khó, nhưng đòi hỏi sự kiên trì.
Nguồn: Dân trí.

Tự học cho sinh viên và đổi mới phương pháp giáo dục

02:11 |
Tuyển sinh 24g, 02/01/2014: Việc tự học, chủ động tự giải quyết vấn đề được xem là năng lực quan trọng của mỗi người và cần được nhà giáo dục quan tâm, chú ý đến.
Tự học, trước tiên xuất phát từ chính nhu cầu muốn học hỏi, muốn gia tăng sự hiểu biết để làm việc và để sống tốt hơn của con người. Dù bị động hay chủ động thì bản thân mỗi con người khi đứng trước vấn đề khó khăn đều mong muốn hoàn thành nó hoặc giải quyết nó theo các chiều hướng khác nhau, tích cực hoặc tiêu cực.
Tự học của sinh viên tại Thư viện.
Thực tế giảng dạy cho thấy, kiến thức môn học không hề giảm tải mà ngày càng tăng lên đồng thuận với yêu cầu xã hội ngày càng khắt khe về giáo dục, đào tạo, về “thực học và thực nghiệp” đối với nguồn nhân lực; SV chịu nhiều áp lực học tập, số môn học tự chọn không nhiều, còn nhiều áp đặt từ phía người dạy nên việc tự do phát huy sở trường, tự do sáng tạo, phản biện còn rất yếu. Nhà trường đã kêu gọi đổi mới phương pháp dạy học, đội ngũ GV đã tiến hành nhưng chất lượng và hiệu quả thực sự của đổi mới phương pháp chưa được đánh giá cụ thể, chưa có sự chuyển biến về chất trong giờ học, SV vẫn thụ động, bị áp đặt. Trong bài giảng của thầy đều có phần định hướng, tổ chức tự học cho SV những nhiều khi được thực hiện một cách sơ sài, chiếu lệ.

Tự học của SV được đặt ra như một nhu cầu bức thiết để đổi mới PPDH, nâng cao chất lượng giáo dục và đào tạo. Việc đổi mới PPDH cần cụ thể và thực chất với việc tự học của sinh viên. Nếu đổi mới PPDH chỉ thiên về người dạy với những sơ đồ giáo án, hình thức, nội dung bài giảng, hoặc có quan tâm đên người học với những hình thức giáo điều như: giáo án điện tử, học trò làm trung tâm,… mà không đổi mới tận gốc, tận chính bản thân việc dạy và học hiện thời, tại môi trường, đối tượng, bài học cụ thể,.. thì khó có thể gây ra sự “đột phá” nào trong giảng dạy và học tập ở nhà trường. Làm sao đề có cuộc “cách mạng” thực sự trong học tập, nếu như người học không tự giác, tự học và người dạy không dạy (hoặc không muốn, không biết) tự học!

Nghiên cứu tâm lý học sư phạm kết hợp với kinh nghiệm học tập cho thấy, người học tự giác học tập và học có hiệu quả khi tự bản thân thấy hứng thú tìm tòi, học hỏi và họ có khả năng vượt qua những khó khăn trở ngại để tự học thành công. PPDH nên quan tâm đến hứng thú học tập, hứng thú bài học của SV, giảng viên (GV) nên khơi gợi hứng thú của SV và duy trì sự hứng thú đó trong suốt thời gian học tập. GV phát hiện, khơi gợi và duy trì sự hứng thú của SV, định hướng hoạt động học của SV theo một quy trình học tập lấy tự học, tự nghiên cứu làm căn bản, hướng dẫn SV: cách lập kế hoạch học tập, cách nghe giảng và ghi bài, cách học bài, cách đọc tài liệu, cách viết thu hoạch,…

Tự học, có lẽ bắt đầu từ việc cá nhân SV xem, nhìn, nghe, đọc được những vấn đề quan tâm. Đọc sách được coi là khâu quan trọng đầu tiên để SV tiếp thu tri thức và phát triển phương pháp tự học hiệu quả. Đọc sách dễ mà khó đối với hầu hết SV khi mới làm quen môi trường lấy tự nghiên cứu làm chính ở đại học. Dễ vì chỉ cần biết đọc là có thể đọc được sách (có thể đọc mà không hiểu), đọc để đối phó, trả bài theo yêu cầu tái hiện tri thức, nhưng sẽ trở nên khó khăn khi yêu cầu đọc để hiểu sâu, tự nghiên cứu, tự phát hiện và giải quyết vấn đề, phản biện vấn đề. Ở loại thứ hai, rất cần sự hỗ trợ của người hướng dẫn. Người hướng dẫn đọc cần tường minh hóa các yêu cầu đọc, cụ thể đến các luận điểm, sơ đồ, cấu trúc phát triển ý tưởng của chương, phần, mục,… trong sách.

Có rất nhiều cách đọc cũng như có rất nhiều kiểu độc giả, và mỗi cách đọc mang lại hiệu quả nhất định cho từng đối tượng cũng như “không có quyển sách nào hay, không có quyển sách nào dở đối với người thông minh”, nên rất cần đến kinh nghiệm đọc, cần đến tư duy phản biện thường trực trong người đọc. Đọc như vậy là rèn luyện tư duy phê phán, rèn trí sáng tạo, là “phương pháp đọc có cân nhắc”. Điều này rất có lý khi nhà trường đang ngày càng dân chủ, tự do hơn trong học thuật, GV chấp nhận và khuyến khích tư duy trái chiều, phản biện tích cực của SV, để SV được tự do cân nhắc, chọn lựa môn học, thầy học. Yêu cầu với người đọc có cân nhắc là: trung thực với bản thân, tập trung cao độ, tinh thần vượt khó, phản biện, phán đoán có cơ sở, tư duy tổng hợp, tư duy độc lập.

Cái đích việc học của SV không còn là ghi nhớ, làm theo nữa mà cần tiến lên nấc cao hơn là sáng tạo tri thức. Việc đọc tài liệu rất quan trọng nhưng nếu chỉ dừng lại ở mức độ ghi nhớ, tiếp thu thì chất lượng học tập còn thấp. Đổi mới phương pháp dạy học đại học nhằm nâng cao ý thức tự học của SV cần thiết thực và cụ thể từ các yếu tố: Mục tiêu, nội dung, chương trình, phương pháp dạy học; thiếu một khâu hay thực hiện không đồng bộ, dứt khoát thì khó có thể tiến hành đổi mới phương pháp được.

 Theo: Đỗ Tiến Sỹ - Giáo dục Thời Đại

Cách người Mỹ dạy con

01:59 |
Tuyển sinh 24g, 02/01/2014: S.Paul (giảng viên ngành báo chí, đại học Mỹ) chia sẻ, từ trước khi quyết định có con, vợ chồng anh đã thảo luận và thống nhất về phương pháp giáo dục đứa trẻ khi nó ra đời. Vậy các bậc phụ huynh hãy cùng xem anh sẽ chia sẻ cho chúng ta phương pháp giáo dục con trẻ như thế nào nhé!

Rèn tính độc lập cho con
Tại Mỹ, nơi quyền con người – tự do cá nhân phát triển vô cùng mạnh mẽ, tính cách được rèn giũa nhiều nhất cho những đứa trẻ là tính “độc lập” – S.Paul (giảng viên ngành báo chí, đại học Mỹ) chia sẻ.Vừa là một nhà nghiên cứu, vừa là một người cha, Paul cho hay, từ trước khi quyết định có con, vợ chồng anh đã thảo luận và thống nhất về phương pháp giáo dục đứa trẻ khi nó ra đời.
Việc này tất nhiên không hề dễ dàng.”Chúng tôi chấp nhận, tôn trọng con mình bằng cách: Cho con được toàn quyền lựa chọn từ đồ ăn, giờ ăn, giờ ngủ, sở thích… Cách giáo dục như vậy khuyến khích sự khác biệt, định hình cá tính và đẩy mạnh tính sáng tạo cho trẻ” – Paul giải thích.

Phần lớn, trẻ nhìn cách người lớn cư xử để làm theo.
Tôn trọng tối đa, nhưng đồng thời cũng hết sức kỷ luật. Từ nhỏ, đứa trẻ đã được dạy phải tuân thủ những quy tắc ứng cơ bản như: Tự ăn, tự chăm sóc mình nếu có thể, ăn uống, sinh hoạt đúng giờ, lịch sự nơi công cộng. Lúc con bắt đầu biết cầm, nắm để ăn, Paul và vợ hướng dẫn con mình cách tự xúc ăn.
Đứa bé có thể còn ngượng nghịu, lóng ngóng thậm chí cáu kỉnh và bỏ cuộc. Nhiệm vụ của bố mẹ là phải kiên trì, hết lần này tới lần khác, vừa hướng dẫn vừa khích lệ, thậm chí biến bữa ăn thành “trò chơi”, để con có thể tập cho đến khi biết tự ăn thành thạo.

Người lớn phải làm gương
“Phần lớn, trẻ nhìn cách người lớn cư xử để làm theo. Chúng sẽ thắc mắc, và nhiệm vụ của bố mẹ là giải thích và hướng dẫn chứ không phải áp đặt và lờ đi khi con vặn hỏi. Cha mẹ sẽ nhiều lần tức tối, nổi giận vì mất bình tĩnh khi đối mặt với một đứa trử bướng bình, nhưng điều quan trọng là không được mất kiểm soát tới mức dạy con theo kiểu “ăn miếng trả miếng”.
Có nghĩa là, bạn đừng dạy đứa bé rằng cắn là thói quen xấu bằng cách cắn nó, dạy đứa bé đánh lộn là hành vi không thể chấp nhận bằng cách đánh nó, và hét vào mặt đứa trẻ để cho nó biết rằng la hét là đức tính xấu….” – Paul nói.
Anh càng lưu ý đến việc cẩn trọng trong mọi hành xử trước mặt con cái – nói phải đi đôi với làm. Với những bậc cha mẹ như vợ chồng Paul, khái niệm con “ngoan” không phải là “biết vâng lời”, mà chỉ cần con “biết hợp tác”. “Con trai tôi 5 tuổi nhưng cháu hiểu và thường biết hợp tác với bố mẹ trong những hoàn cảnh phổ biến” – Paul vui vẻ nói.
Những khi con trai ương bướng và bất hợp tác, anh không phạt con kiểu đe dọa, mắng mỏ, quy kết bé “hư đốn”, “tồi tệ”. Thay vào đó, anh sẽ nghiêm nghị sửa chữa, hoặc đánh vào sở thích của con để “dẫn dụ”: “Ví dụ, thằng bé có thể tự đi giày, nhưng có lúc nó mè nheo và “ra lệnh” cho bố mẹ. Thông thường chúng tôi sẽ nghiêm nghị gợi ý cho bé đặt câu hỏi lễ phép hơn, hỗ trợ bé tự đi chứ không làm hộ.
Khi bé phạm lỗi như nói dối, bỏ ăn, vô kỷ luật, chúng tôi phạt bé bằng cách cắt giảm đồ chơi, trò chơi và giờ chơi, sở thích của bé. Điều cấm kỵ lớn nhất khi phạt trẻ là quát mắng, đánh đòn hoặc đe dọa, quy kết bé “hư đốn”, “tồi tệ”… Bởi trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn còn rất non nớt. Đứa trẻ biết rằng chúng được cha mẹ tôn trọng và chấp nhận, chúng sẽ mang cái tôi rất lớn và có thể dẫn đến thiếu tôn trọng cha mẹ và người lớn tuổi. Là cha mẹ, chúng ta phải tỉnh táo và nghiêm khắc với con đúng lúc
Khi bé phạm lỗi như nói dối, bỏ ăn, vô kỷ luật, chúng tôi phạt bé bằng cách cắt giảm đồ chơi, trò chơi và giờ chơi, sở thích của bé. Điều cấm kỵ lớn nhất khi phạt trẻ là quát mắng, đánh đòn hoặc đe dọa, quy kết bé “hư đốn”, “tồi tệ”… Bởi trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn còn rất non nớt. Đứa trẻ biết rằng chúng được cha mẹ tôn trọng và chấp nhận, chúng sẽ mang cái tôi rất lớn và có thể dẫn đến thiếu tôn trọng cha mẹ và người lớn tuổi. Là cha mẹ, chúng ta phải tỉnh táo và nghiêm khắc với con đúng lúc”.

Nguồn: trethongminh.com

Kĩ năng tự học của học sinh phổ thông

08:57 |
Tuyển sinh 24g, 01 - 01 - 2014:  Sau mỗi mùa thi cử, những gương mặt thủ khoa các trường Đại học lại xuất hiện. Điều đáng nói, phần đông các thủ khoa đều xuất thân từ con nhà nông, nhà nghèo. Không có tiền chạy theo những khóa ôn thi này nọ, các em đã tìm ra cho mình con đường tới đích hiệu quả nhất, đó là "tự học".

Cần có kỹ năng tự học
Trong quá trình đổi mới phương pháp giảng dạy trong giáo dục thì vai trò của người học đã có sự thay đổi, họ trở thành người giữ vai trò trung tâm, là chủ thể tích cực chủ động sáng tạo của quá trình học tập. Bên cạnh việc học ở lớp dưới sự hướng dẫn của giáo viên thì người học còn phải tự nghiên cứu, tự tìm hiểu khám phá để lĩnh hội tri thức. Không những thế, về mặt tâm lý học cũng cho thấy việc tự học sẽ làm cho người học phát huy được hết nội lực đem lại hiệu quả hơn trong quá trình học tập.
Quá trình giảng dạy hơn 20 năm của mình, cô Nguyễn Thị Khánh - giáo viên môn Văn Trường Trung học phổ thông Phan Đình Phùng (Hà Nội) có nhận xét: Năng lực tự học của học sinh còn nhiều hạn chế. Phần lớn học sinh vẫn học thụ động và những kiến thức mà học sinh có được chủ yếu là ở trường học do giáo viên cung cấp, học sinh chưa có nhu cầu và thói quen tự học. Một số khác tuy đã có ý thức tự học nhưng chưa có kỹ năng nên chưa đem lại kết quả cao trong học tập. Vì vậy, theo cô Khánh, giáo viên cần phải quan tâm đến vấn đề tự học của học sinh và cần giúp cho các em có được một kỹ năng tự học thật tốt, nhất là đối với học sinh THPT. Điều này sẽ giúp các em có thể thích ứng ngay và học tốt khi chuyển lên học đại học và chuyên nghiệp sau này.
Từ thực tế ngày nay cũng cho thấy, vì học sinh quá thụ động vào các bài giảng của thầy cô trên lớp nên rất lười suy nghĩ và thiếu sáng tạo trong học tập hay đào xới thêm kiến thức. Và cũng chính vì chỉ học gói gọn trong các bài giảng trên lớp nên dẫn đến tình trạng học sinh phải đi học thêm tràn lan. Từ đó các em không có sự độc lập trong suy nghĩ, phụ thuộc vào thầy cô và bị tác động, áp lực từ điểm số, kết quả không thực chất; các em không chủ động được thời gian và ảnh hưởng đến sức khỏe...
Chị Vũ Hồng Nga (Đống Đa - Hà Nội) cho biết: Con trai chị đang học lớp 12. Mặc dù đang trong quá trình ôn thi tốt nghiệp và đại học nhưng chị thấy con dành ít thời gian cho học tại nhà. Thời gian học của cậu con trai chủ yếu là trên lớp và các buổi học thêm. Mặc dù đi học tối ngày song học lực của con chị chỉ ở dạng trung bình.
Tự học không những giúp học sinh không ngừng nâng cao chất lượng và hiệu quả học tập khi còn ngồi trên ghế nhà trường, mà còn trang bị cho các em năng lực, hứng thú, thói quen, có phương pháp tự học thường xuyên và suốt đời. Qua đó giúp các em rèn luyện đức tính tự lập, ít phụ thuộc vào người khác đặc biệt là thầy cô ở trường. Từ đó chất lượng học tập của các em sẽ được đánh giá thực chất hơn. Có thể nói kinh nghiệm tự học của các em thường do người lớn truyền lại, do nhận biết được trong quan hệ giữa giáo viên và học sinh hoặc do thể nghiệm của bản thân, do tiếp thu qua sách, báo... Kinh nghiệm tuy không có tính chất hệ thống, đôi khi còn thiếu tính chính xác, nhưng vẫn là cơ sở, điều kiện rất cần thiết cho mọi hoạt động của các em. Kinh nghiệm càng phong phú thì hoạt động càng dễ dàng đạt được hiệu quả cao.
Lò luyện Không thể thay tự học
Chia sẻ của hàng chục thủ khoa ở các trường đại học, học viện trong mùa thi Đại học 2011- 2012 đều cho thấy trên 90% số thủ khoa tự ôn thi ở nhà và cho rằng đây là phương pháp hiệu quả.
Thủ khoa Trường Đại học Y Hà Nội nói: Ngoài việc nắm vững kiến thức đã có, các bạn nên tự làm đề từ năm lớp 11. Sau khi làm cần tự chấm điểm và tìm ra cái sai của mình để tự sửa. Ôn thi, nếu không biết tận dụng thời gian để tự nghiên cứu, tự học sẽ không đạt kết quả tốt. Đến lò luyện nếu không học hành nghiêm túc, chỉ đến để “chém gió”, tìm bạn... thì tốn thời gian mà không đem lại hiệu quả.
Hầu hết các thủ khoa cũng cho rằng, việc tới lò luyện cũng tốt nhưng chỉ là giải pháp tâm lý. Bởi lẽ, tất cả kiến thức cơ bản đều có trong sách giáo khoa. Chỉ cần ôn theo hệ thống, học theo phương pháp hợp lý. Và đúng như Lê Cao Khánh, thủ khoa ĐH Thủy lợi bày tỏ quan điểm: “Đề thi đại học chỉ bao quanh kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa. Hội đồng ra đề không thể ra đề ngoài sách”.
Thời điểm này, nhiều phụ huynh ở Hà Nội có con thi đại học năm nay đang tấp nập tìm lò luyện thi cho con với mong muốn con được bổ sung những kiến thức “sát đề” “trúng đề”, ôn luyện tâm lý làm bài vững vàng... từ đó tăng khả năng đỗ cao. Song có lẽ như một giảng viên tham gia giảng dạy tại trung tâm luyện thi đại học nói: “Không có chuyện đến trung tâm ôn tập thì sẽ trúng đề. Trước khi đến bất kỳ trung tâm nào, học sinh cần nắm vững kiến thức cơ bản trong sách giáo khoa. Kiến thức chính vẫn là do các em tự học...” thì các bậc phụ huynh và học sinh cần phải suy nghĩ lại.
Một thủ khoa Học viện An ninh nhân dân cũng khẳng định: Việc đi lò luyện ôn là giải pháp tâm lý cho các thí sinh chưa nắm vững kiến thức. Đa số các sĩ tử đỗ cao thì nguyên nhân chính vẫn do tinh thần tự học ở nhà, phương pháp học khoa học, chăm chú ghi chép, nghe lời thầy cô giảng trên lớp.
Bí quyết tự học 
Qua kinh nghiệm giảng dạy bộ môn Toán bậc trung học, thầy giáo Lương Đức Tuấn - Giáo viên môn Toán Trường Trung học phổ thông Trần Phú (Móng Cái - Quảng Ninh) chia sẻ: Tùy vào đặc điểm của từng môn học mà việc rèn luyện kỹ năng tự học của học sinh cũng có những nét đặc thù riêng. Ví như, Toán học cũng là một môn khoa học nghiên cứu về các quan hệ số lượng, hình dạng và logic trong thế giới khách quan. Vì vậy, Toán học so với các môn học khác có các đặc điểm cơ bản đó là tính trừu tượng cao, tính thực tiễn phổ dụng và tính logic. Chính những đặc điểm này đã tác động không nhỏ đến việc rèn luyện kỹ năng tự học của học sinh. Nó đòi hỏi học sinh ngoài giờ lên lớp cần phải dành thời gian ở nhà để suy nghĩ, đào sâu, nghiên cứu, tìm hiểu kỹ sách giáo khoa cũng như ở trong các nguồn tài liệu khác mới có thể hiểu rõ và nắm vững các nội dung kiến thức...
Nguyễn Đức Mạnh - một du học sinh tại Mỹ chia sẻ: Trước khi đến lớp, cần đọc trước nội dung chương mục, ghi câu hỏi, cố gắng đề xuất câu trả lời, sau đó đối chiếu với câu trả lời của thầy cô, bạn bè. Tham gia giờ học đầy đủ và ghi chép các ý chính, các ý phát triển... một cách có hệ thống. Sau buổi học cần làm bài tập, tự học qua sách, tài liệu từ Internet một cách nghiêm túc.
Tự học trước khi thi sẽ giúp bạn tập trung tâm trí, thời gian để ôn bài, bổ sung lỗ hổng kiến thức, phát hiện tìm tòi nhiều điều hay, tìm ra phương pháp làm bài khoa học. Tự học giúp bạn ghi nhớ kiến thức từng bài, từng phần một cách dứt điểm, lâu bền, sâu sắc và logic, giúp thí sinh đi thi làm bài chính xác, ngắn gọn, sáng tạo, đạt điểm cao.
Theo Mạnh, để có hiệu quả, học sinh cần có thái độ tự học nghiêm túc, có kỷ luật, nỗ lực hoàn thành mọi bài học theo kế hoạch đặt ra, luôn cầu thị, không tự bằng lòng với kiến thức đã có.
Muốn có kỹ năng tự học và không phụ thuộc nhiều vào bài giảng trên lớp, HS cần có kế hoạch học tập hợp lý, một công cụ ghi nhớ thật khoa học, phân chia lượng thời gian học tập ở trường và ở nhà cân đối. Trên hết là phải kiên trì, chịu khó.
Xuất phát từ lợi ích của việc tự học, các nhà khoa học đã đưa ra lời khuyên đối với phụ huynh, nhà trường cần sớm rèn luyện kỹ năng tự học cho học sinh. Tự học sẽ giúp các em có được những kiến thức cơ bản, nền tảng tạo nên học vấn của mình. Nhờ những kiến thức này mà các em có thể lĩnh hội được những kiến thức cơ sở chuyên ngành.
Nguồn: Giáo dục thời đại

Cách người Nhật dạy con

08:50 |
Tuyển sinh 24g, 01-01-2014:  Ba tuổi được gọi là thời kì “vận chữ đã đến” của trẻ. Có những đứa trẻ thời kì này cực kì quan tâm đến chữ cái, kể cả bố mẹ cứ phớt lờ.


1. Ba tuổi là bắt đầu tư duy
3 tuổi, não bộ trước phát triển vượt bậc. Đây là vùng tư duy, nên khả năng suy nghĩ của trẻ tiến bộ đáng kể. Cho đến thời điểm này, việc giáo dục tập trung vào việc dậy trẻ ghi nhớ là chủ yếu, song từ thời kì này phải chuyển sang giáo dục tư duy cho trẻ. Các bạn phải biết trước một điều rằng càng cho trẻ 3 tuổi chơi trò chơi tư duy, càng khiến trẻ trở thành người có khả năng tư duy cao, chỉ số thông minh cao. Vì vậy, vào thời kì này, đồ chơi cho trẻ không chỉ là việc vặn cái ốc vít, hay chơi đồ chơi chạy bằng pin… mà phải cho trẻ những món đồ chơi vận dụng đầu óc suy nghĩ mới được. Đồ chơi thích hợp cho trẻ ở độ tuổi này là những trò chơi để trẻ tự suy nghĩ, tự lắp ráp, sáng tác ra những đồ vật mới. Ví dụ như bộ đồ chơi 3 miếng gỗ dẹt hình tam giác bằng 3 màu khác nhau (xanh, đỏ, vàng) là đồ chơi rất bổ ích.
Gắng hết mức có thể để trẻ có thể dùng đầu ngón tay vào những việc cần kĩ thuật tỉ mỉ càng nhiều càng tốt. Ví dụ như, cho trẻ dùng kéo, cho trẻ dán bằng hồ dán, chơi gấp giấy, chơi lấy dây (1 sợi dây thắt nút làm 1 vòng lớn, đan qua đan lại bằng các ngón tay, biến thành nhiều hình dạng khác nhau), cài cúc áo cúc quần, buộc dây…chẳng hạn. Cho trẻ chơi những trò như vậy sẽ khiến trẻ trở thành người có các ngón tay cực kì khéo léo. Sự khéo léo của các ngón tay có thể sánh được với mức độ thông minh của trẻ. Ngược lại, trẻ không dùng tay thuần thục được sẽ thành người vụng về.

2. Trợ giúp 50% để trẻ thực nghiệm được nhiều việc, 3 tuổi là thời kì tự lập.
Khả năng tự suy nghĩ đã hình thành nên trẻ trở nên tự lập hơn, bước đầu có suy nghĩ của riêng mình.
Tính tự lập hình thành dần dần, ban đầu chỉ là mức tự lập một nửa, lúc rời mẹ, lúc lại quay lại trông chờ vào sự đồng ý của mẹ, cứ như vậy lặp đi lặp lại. Thế nhưng cái một nửa này lại rất quan trọng. 3 tuổi, trẻ không muốn nhờ mẹ ra tay làm hộ hết, mà chúng muốn tự tay chúng làm lấy. Trẻ muốn tỏ ý chí của riêng mình, muốn thể hiện tâm trạng của chúng nên hay bị cha mẹ cho là “không nghe lời”, “hay chống đối”.
Hãy để trẻ tích lũy được nhiều kinh nghiệm bên ngoài. Nói như vậy, nhưng 1 đứa trẻ lên 3, tự ra ngoài, tự tích lũy kinh nghiệm là phi lí. Vẫn là mẹ phải lo lắng làm sao để tạo cho con được trải nghiệm thực tế đến mức tối đa. Ví dụ như việc quan trọng là dẫn trẻ đi thật nhiều nơi như: vườn bách thú, thủy cung; đi ra biển, lên núi... Tuy nhiên nếu chỉ đưa trẻ đến những nơi đó không thôi thì mục đích giáo dục chưa hoàn thiện. Đến những nơi đó, qua thể nghiệm trẻ phải thu nạp được những khái niệm chính xác, có năng lực nhận thức tốt làm nền tảng tư duy.

3) Bồi dưỡng khả năng ngôn ngữ bằng cách nói chuyện/đọc sách truyện cho trẻ
Người ta nói trẻ 3 tuổi mang niềm khao khát xóa bỏ mọi chướng ngại về ngôn ngữ. Là bởi vì, trẻ đang ở thời kì phát triển ngôn ngữ cực kì nhanh kể từ khi lên 2. Trong cả cuộc đời, đây là thời kì trẻ có khả năng nhớ từ nhiều nhất. Vì vậy, cha mẹ nên dạy con càng nhiều từ càng tốt. Vậy thì nên làm thế nào để phát triển khả năng ngôn ngữ của trẻ? Việc quan trọng trước tiên là việc hàng ngày cha mẹ phải nói chuyện với con mình hết khả năng có thể được.
Nói chuyện với trẻ một cách nghiêm túc, dùng từ chính xác như nói với người lớn, và dùng cách nói chuyện theo chủ để, có cốt truyện để trẻ có thể tư duy, suy luận được. Ví dụ như, không được mắng cột lốc “Con yên lặng đi nào”. Nếu nói “Mẹ đang nói chuyện điện thoại” thì con sẽ hiểu ra lí do mẹ yêu cầu chúng yên lặng. Bạn hãy nói với con những câu có quan hệ nhân-quả như “Mình phải mang ô theo con ạ. Hôm nay dự báo thời tiết nói sẽ có mưa mà”.
Ngoài việc nói chuyện với con, hãy đọc thật nhiều sách truyện cho con (truyện có tranh vẽ chứ không phải manga). Trẻ con rất thích được nghe đọc truyện. Mỗi ngày hãy cố gắng đọc 5 hay 10 quyển cho con.
Đồng thời, qua việc đọc sách tạo cho trẻ sự quan tâm đến chữ cái, trẻ có ý muốn tự đọc lấy sách, đó là điều tuyệt vời nhất. 3 tuổi được gọi là thời kì “vận chữ đã đến” của trẻ. Có những đứa trẻ thời kì này, cực kì quan tâm đến chữ cái, kể cả bố mẹ cứ phớt lờ đi chăng nữa, thì trẻ cũng cứ hỏi “chữ này đọc là gì? Chữ kia đọc là gì?” rồi chẳng mấy lúc nhớ hết bộ chữ cái, tự đọc sách rất lưu loát.
Vậy với trẻ 3 tuổi thì sách nào là phù hợp?
Đương nhiên là những câu chuyện ma quỉ là không phù hợp rồi. Càng là những chuyện gần gũi với cuộc sống, sinh hoạt hàng ngày của trẻ, càng hấp dẫn. Hãy chọn những quyển có nội dung đơn giản về chủ để sinh hoạt hàng ngày cho trẻ. Thực tế ở thư viện những cuốn sách được trẻ chọn và mượn nhiều nhất là những cuốn có nội dung gần gũi với trẻ như vậy.

4. Nên bắt đầu dạy ngoại ngữ cho trẻ trong thời kì này.
Trẻ trong độ tuổi 3 - 6 tuổi có khả năng nhớ từ ngữ cao nhất trong suốt cả cuộc đời. Cho nên, trong thời kì này, dạy ngoại ngữ cho trẻ là thời điểm lí tưởng.
Thời kì chín muồi với ngôn ngữ là từ 3 đến 6 tuổi, dạy ngoại ngữ là việc tự nhiên, nhưng việc dạy từ ngữ khó của tiếng nước ngoài nhìn từ góc độ tâm lí học phát triển của não là quá sức. Vào thời kì này, cho trẻ nghe tiếng nước ngoài, trẻ tự nhiên nhập tâm được phát âm, ngữ pháp chính xác của ngôn ngữ đó như một bản năng sinh lí, chúng được lưu cất vào bộ nhớ trong não bộ. Sau đó có không học ngoại ngữ đó nữa, thì sau này, khi có dịp học lại ngoại ngữ đó thì trẻ vẫn bật ra tiếng ngoại ngữ đó với giọng phát âm chuẩn.

5. Cứ để trẻ chơi không thôi sẽ có tác hại.
Có người cho rằng dạy chữ, dạy số, dạy tiếng Anh cho trẻ như vậy là nhồi nhét khổ thân đứa trẻ. Họ cho rằng phải để cho trẻ chơi mới được. Các bậc cha mẹ phải biết trước một điều rằng, nếu cứ để cho trẻ chơi không vậy thôi, rồi một lúc nào đó bắt ép trẻ phải học theo bài có ích nào đó, sẽ là việc làm gây tác hại đến não bộ của trẻ đang phát triển.
Tôi xin nhắc lại đến lần thứ 3, rằng, tốc độ phát triển của não nhanh hơn mức độ người ta tưởng tượng gấp nhiều lần. Đến 3 tuổi thì não đã hoàn chỉnh đến 60%, đến 6 tuổi thì 80%.
Nếu bắt đầu học tập từ 6 tuổi, thì lúc đó não đã cơ bản hoàn thành, tính chất cố định, việc làm thay đổi đường hằn trên não bộ, hay nâng cao chất lượng của não đều hoàn toàn không thể.
Thời kì từ sơ sinh đến 3 tuổi là thời kì nếu được giáo dục đúng đắn, não có thể phát triển với tố chất thiên tài. Thời kì từ 3 đến 6 tuổi là thời kì cũng vẫn có thể có được não bộ chất lượng cao nếu được giáo dục thích hợp. Vào thời kì này nếu dạy trẻ chơi cờ tướng, cờ gô, thì trẻ cũng sẽ có lực cờ mà người lớn cũng không sánh bì được.
Việc làm đầu tiên để giáo dục con trẻ là việc tạo ra môi trường giúp trẻ có thể phát triển toàn diện vô số khả năng như kĩ năng, trí nhớ, tự duy, vận động, vẽ tranh… một cách tự nhiên nhất.
Tuy nhiên cái chúng ta thường thấy lại là mặc dù con trẻ có hành động nội lực hết sức mạnh mẽ, lại bị lơ đi không để ý, hay bị ngăn cấm không được tự do bộc lộ. Nhiều khi cha mẹ chỉ để cho con thích chơi gì thì chơi, hoặc là chẳng làm gì cả cứ để thời gian trôi qua vô bổ. Vì vậy, đại đa số tài năng của trẻ nhỏ đáng ra được phát triển tột độ lại bị lụi tàn. Năng lực trí nhớ và năng lực lí giải cũng vì thế mà yếu ớt.

6. Sở thích chệch (sở thích khác người) nuôi dưỡng năng lực tập trung và trí lực của trẻ giai đoạn này.
Điều cần lưu ý ở đây là trẻ em mỗi đứa mỗi khác. Cái quan trọng khi giáo dục trẻ, là giáo dục cá tính của trẻ. Cá tính của trẻ từ khi sinh ra, đã có mỗi đứa mỗi tính. Một cách tự nhiên, chúng bắt đầu cuộc đời bằng những cách đi khác nhau.
Đến 2,3 tuổi có trẻ thích đi thú nhún, tàu điện máy bay đu quay… thì lại có trẻ thích hoa lá. Sự quan tâm của trẻ đến những thứ đó quá ư mạnh mẽ, rõ rệt, song thường thì bố mẹ chúng không những không coi sự quan tâm đó của trẻ là điều tốt đẹp mà ngược lại, họ lo lắng rằng sự quan tâm của con họ đã bị chệch đường, phải làm sao tiêu diệt được sự quan tâm đó của con bằng cách hướng sự quan tâm của con vào một thứ khác. Điều này gây tổn hại cho sự phát triển của trẻ.
Nếu trẻ bộc lộ những khuynh hướng sở thích khác người như vậy, bố mẹ phải vui mừng, gìn giữ nuôi dưỡng khuynh hướng đó của trẻ mới đúng. Là bởi vì, khi trẻ tập trung sự quan tâm được vào 1 điều gì tức là đã đạt được 2 điều lợi ích to lớn. Thứ nhất, đó là khả năng tập trung cao độ vào việc đó. Thứ 2, đó là khi đã tập trung quan tâm vào một việc gì đó, đương nhiên trẻ sẽ suy nghĩ đến những điều liên quan đến việc đó, rồi khi tư duy xong thì trí năng cũng đạt đến mức độ cao hơn.
 Nguồn:  Eb/Eva

Giúp bé học bảng cửu chương

08:40 |
Tuyển sinh 24g, 01-01-2014 — Bắt đầu lên lớp 2, các con phải làm quen với bảng cửu chương, không thuộc cửu chương thì không thể làm phép tính nhân, chia. Nhưng làm thế nào để các con dễ học, chủ động và dễ tiếp thu bảng cửu chương nhất thì không phải vị phụ huynh nào cũng biết cách hướng dẫn con hiệu quả.

Tuyển sinh 24g xin được chia sẻ một vài dòng chia sẻ kinh nghiệm của một thày giáo về phương pháp giúp con học thuộc, nhớ lâu bảng cửu chương, một phần bắt buộc của môn Toán.
Thực tế hàng ngày, việc học bảng cửu chương của các em là một việc tốn rất nhiều thời gian và khó khăn. Có những học sinh bộc bạch rằng: “Sau một thời gian dài để học,em đã học thuộc đến bảng nhân 7 rồi.Nhưng bảng nhân 8 và bảng nhân 9 em đã cốgắng học mà vẫn chưa thuộc,chưa nhớ được”.
Nếu có hỏi bất chợt một vài phép nhân trong những bảng mà học sinh đã thuộc (ví dụ: 7×8, 4×9, 5×7,…), là các em lại lẩm nhẩm từ đầu bảng: 7×1 = 7, 7×2 = 14,… 7×8 = 56, mất rất nhiều thời gian.
Thấy vậy,tôi bảo rằng,nếu em đã thuộc đến bảng 7 rồi, về nhà em ôn lại cho chắc, còn bảng 8 em học thuộc cho thầy 3 dòng cuối (8×8, 8×9, 8×10), và bảng 9, em học thuộc cho thầy 2 dòng cuối cùng: 9×9, 9×10. Ngày mai đến trường, thầy hướng dẫn, tự em sẽ học thuộc được cả bảng cửu chương. Học sinh đó hồ hởi hứa rằng có mấy dòng cuối đó thôi, sáng mai sẽ thuộc.
Sáng hôm sau các em đèu háo hức khoe rằng em đã thuộc các dòng mà thầy bảo học, liền đọc thuộc các dòng đó rất rõ ràng. Tôi liền bảo như vậy là các em đã học thuộc hết bảng cửu chương rồi đấy, có điều là các em chưa hiểu và nhận ra bản chất thôi:
Ta xét từ bảng nhân 8:
8×1 = 1×8 = 8
8×2 =  2×8 = 16
8×3 = 3×8 = 24
8×4 = 4×8 = 32
8×5 =  5×8 = 40
8×6 = 6×8 = 48
8×7 = 7×8 = 56
8×8 = 64 (Học mới)
8×9 = 72 (Học mới)
8×10 = 80 (Học mới)
Tôi gợi ý các em nên ôn và nhớ lại tính chất giao hoán của phép nhân số tự nhiên: a×b = b×a.
VD: Em chưa thuộc 8×4 bằng bao nhiêu, vậy ở bảng 4, em cho biết 4×8 bằng bao nhiêu? (=32). (8×4 = 4×8 = 32).
Vậy đã thuộc đến bảng nhân 7, học bảng nhân 8, em chỉ cần học 2 dòng cuối. Tương tự, đã thuộc bảng nhân 8, học bảng nhân 9 em chỉ cần học thuộc 1 dòng cuối:
9×1 = 1×9 = 9
9×2 = 2×9 = 18
9×3 = 3×9 = 27 (có sẵn trong các bảng đã thuộc)
9×4 = 4×9 = 36
9×5 = 5×9 = 45
9×6 = 6×9 = 54
9×7 = 7×9 = 63
9×8 = 8×9 = 72
9×9 = 81 (cần học mới)
9×10 = 90 (cần học mới)
Các bảng nhân khác tương tự như vây.
Như vậy học sinh vừa dễ học, dễ nhớ lại chủ động học một cách sáng tạo. Kể từ bảng nhân 2 trở đi, cứ sau mỗi bảng, số dòng ta cần học thuộc mới sẽ giảm dần đi.
Vừa mới tìm cách hướng dẫn cho bé yêu cách học như sau – riêng bảng cửu chương số 9 ta thấy kết quả cuối cùng tổng bằng 9
Chúng ta sẽ hướng dẫn cho bé như sau: 9 x 1 = 0+9 =9
9 x 2 = 18 (1+8)
9 x 3 = 27 (2+7)



Tương tự như thế bé sẽ nắm bắt nhanh hơn và thực tế tôi đã dạy cháu bằng cách như thế thì học trong vòng 15 phút bé đã thuộc bảng cửu chương số 9

Tôi không bao giờ dạy cho bé thuộc lòng cửu chương từ 0 – 11 mà trước tiên tìm hiểu xem có một kiểu nào cho bé và thường là dạy cho bé lộn xộn cái nào tìm được cách thì Tôi sẽ dạy và thông thường bé sẽ thuộc nhanh và đọc theo quán tính:
ví dụ tôi hướng dẫn bé: 0 x cho bất kỳ con số nào cũng bằng = 0
rồi tôi đọc một lần cho bé nắm bắt sau đó bảo bé đọc lại
cửu chương số 1: 1 x cho bất kỳ số nào cũng bằng chính con số đã được nhân
Cửu chương số 2: tôi hướng dẫn bé đọc theo dãy số 0 , 2, 4, 6, 8, 10, 12, 14, 16, 18 ,20 sau đó ráp 2 x 0 = 0 ; 2 x 1 = 2,….

Cửu chương số 5: tôi hướng dẫn bé đọc giống như trò chơi trốn tìm 5, 10 , 15… như vậy trong 3 ngày bé đã thuộc lòng bảng cửu chương 0 , 1 ,2,5 ,9 ,10,11
Cửu chương số 10: tôi hướng dẫn bé đọc dãy số 10, 20 ,30,…
10 x bất kỳ số nào cũng sẽ thêm 0 ở hàng cuối đơn vị
10 x 1 = 10
10 x 2 = 20 ( hai mười)
10 x 3 = 30 ( ba mười)
….
Cửu chương số 11: tôi hướng dẫn bé đọc dãy số 11 ,22, 33….
rồi đọc một lần cho bé nghe hiểu quy luật bé sẽ thuộc rất nhanh mà không bị lệ thuộc vào trí nhớ
tôi có thể bốc một con số ra và bé đọc lại kết quả ngay.

Kinh nghiệm từ đó trở đi, các em chủ động học rất nhanh thuộc và nhớ lâu, lại hiểu bản chất vấn đề, nên nếu lỡ quên thì cũng dễ khắc phục, lại khơi dậy sự sáng tạo.
Chúc các bậc phụ huynh có thể giúp các con rèn luyện thành thạo các kĩ năng thực hiện 4 phép tính: cộng, trừ, nhân, chia.
Tổng hợp nguồn: violet.vn

Cùng vượt khó con nhé

23:17 |
Tuyển sinh 24 g, 26-12-2013 - Sang năm là con vào lớp 1. Dù muốn dù không, con cũng phải biết cơ bản mặt chữ, phép toán đơn giản, để bắt kịp bạn bè. Bố không chủ trương bắt con phải sớm vùi đầu vào chuyện học hành. Thế nhưng, bạn bè của con hầu như đã biết đọc, biết viết, rồi cô giáo cũng sẽ dạy theo “đà” ấy, con sẽ không bắt kịp, tụt lại phía sau. Lúc ấy, mọi thứ còn khó khăn hơn.

Nói ra, bố thật xấu hổ với con, chứ bây giờ mà bố bỏ nhậu, phải về sớm sau giờ làm để ngồi kèm con học là một sự cố gắng lớn lắm. Nhiều khi, trong một ngày, giờ uống bia đối với bố là thú vị nhất. Bố được thoải mái, vô tư, thả lỏng hết mọi thứ để vui vẻ. Và nữa, bố rất khó để ngồi vào bàn học cùng con, tỉ mẩn, kiên trì từng chút, cầm tay con ghì từng nét ngang, nét dọc, chữ a, b, c. Bố kể khổ một chút, để con hiểu rằng, bố cũng đã hy sinh sở thích cá nhân, để đồng hành cùng con.

Bố cũng biết rằng, với con, ti vi, máy tính bảng là quá hấp dẫn. Dù bố có bày ra nhiều trò vui kiểu gì đi nữa trong giờ học cũng chẳng là gì so với những game mà con đang say mê. Bố cũng biết là mình phải cố gắng để con hào hứng, say mê trong học tập, nhưng với thời đại bây giờ, những phép tính khô khan, những con chữ vô hồn kia, làm sao có thể hấp dẫn bằng trò đua xe, bắn máy bay, phim hoạt hình 3D mà hàng ngày con vẫn dán mắt vào? Có lần, bố đã nói với mẹ rằng: “Con không thích học, vẫn phải học, vì trong cuộc sống, con người ta buộc phải làm một số điều mà ta không thích”. Mẹ con đã phản đối bố: “Phải dạy cho con đam mê học tập, chứ bảo không thích cũng phải học thì phản giáo dục quá”.
Nhưng thực tế, khi con còn quá nhỏ, và có quá nhiều thứ hấp dẫn hơn việc học, khó có thể giúp con có sự đam mê học. Trước mắt, bố cũng chỉ giải thích với con một số cái lợi của việc học mà con cảm nhận được: học đếm, làm phép toán giúp con đếm được đồ chơi, xem được giờ trên đồng hồ; tập đánh vần, học chữ giúp con đọc được phụ đề trên phim. Bố chỉ dám nói rằng: “Con cố gắng chăm chỉ học hành. Sau này lớn lên, con mới hiểu được việc học quan trọng như thế nào”.

Ngày trước, bằng tuổi con, bố chưa phải học hành gì cả, suốt ngày thơ thẩn ngoài đồng, chơi cùng chúng bạn. Khi bước vào lớp 1, cả lớp mới đồng thanh tập đọc “a, bờ, cờ”. Nhưng bây giờ, dù bố rất muốn con được vui chơi như vậy cũng không dám. Bố chưa bao giờ bắt con phải học thật nhiều, để trở thành người dẫn đầu, cũng không mơ con sẽ là “ông này, bà nọ”. Nhưng bố biết, bố có trách nhiệm đồng hành cùng con để con không bị rớt lại sau đám đông đang lao nhanh về phía trước mỗi ngày.
* Nguồn phunuonline.com.vn

Tuyển sinh 24G: trung cấp, cao đẳng, đại học, cao học, liên thông, văn bằng 2, tại chức, liên thông trung cấp lên đại học, liên thông cao đẳng lên đại học. Trung cấp mầm non, văn bằng 2 mầm non.

Pages

Ads 468x60px

Social Icons

Featured Posts